Archive for January, 2008

I only have an ambition, a passion which is go abroad.. The way ahead and try my best to reach it.. Only one way to survive, only one way to go ahead.. Throw away all thing in my mind.. get rid of every barriers in my path…

The way ahead and should reach it…

—-

Something for you.. my friend

You are not special person who can make me impressed…

You are so normal…

First impression for you is not good and not bad… All things I can remember is that you are quite fat.. Until now you are not placed specific in mind… However, I just want to talk about  you..

You are  quite fine… I said that ” quite fine” because I know that no one is perfect and should not dream about a perfect person.. However, sometimes you make me feel that  you are arrogances.. and prise…

Some people can feel not comfortable with your behavior… the way you response their action is quite immediately whitout thinking therefore sometimes I also do not agreed with you about that… It is true that sometimes I hate you and want to cut the relationship between us although which is friendship.. Hic so I can hate you only in 3 days and after that the wind gone to own places and I can not hate you so much…

Nevertheless, I just want you have the  right behavior in right place… Just want to you my friend become my good friend…

You … are not fine

You … are not handsome

You … have not right behavior

You.. with lots of weaknesses

You … are not perfect…

You … hope you become better..

You … my friend…

Leave a Comment

Fool

What happens to me?  I known the world is not full of pink  but why others always keep it in mind to make sorrow? I known but I do not like to think of  that… I know I know deeply, however I do not like to mention about that regularly… But I do not avoid that as well, I have the my own way to deal with it… I am not person who see others are fine with all good characteristics… I respect almost all people but I do not mention and care for others who I do not like… Therefore Should not think that I am a chicken I understand but I do not mention about that… Seeing and try to make me better…

You think that what I do it not perfect… I agree with you but I think that something I done is not false and there are not mistakes… You talk with others to make you happy and maybe it is some kidding but which make me think that: you do not respect me… hate you and understand more than bout you… Thanks for your behaviors… hate you… What belongs to me always belongs to me… I will do not give up it…

Today realizing something about friends about lives about people…  Keep silence… do not speak anything about that… One day with dark night… hate this feeling when others do not respect me but should redirect myself… Should concentrate my mind on people who are really important to me… Get rid of those mass away my mind…

Try my best…

Leave a Comment

Aicha aicha fighting nào!

Đau hết cả đầu với cái gọi là vision và plan. Mệt quá. Cái đầu của mình bây giờ hình như đã được đơn giản hóa ở mức tối đa. Đúng là k gì không thay đổi.

Thời điểm này một năm về trước. Ta đang ngập tràn  trong ngã ba của cuộc đời, rút chân vào bên nào cho phải khi ta k thấy cái nào là điểm mạnh thực sự của mình. Con đường chinh phục bản thân đúng là con đường nan giải. Đau hết cả đầu với quyết định change đầu đời.

Sau đó ta bị già hóa, cứ mở miệng là bắt đầu thích triết lý. Bị ngộ lý tưởng của các bác con ech (hi vong k bác nào search ra blog cua em) đâm ra “triết lý vô cùng” . Nhưng nhìn lại cái nhóm softskill do chúng ta tự lập năm ngoái cũng hay. Nhóm softskill tự training cho nhau về các vấn đề cũng to lớn ra trò. Nào là presentation, nào là vision, nào là time management … với một mớ các qui tắc 80/20, abc (awareness before change), SMART…

Thực sự cảm thấy rất vui khi tham gia các hoạt động. Cái này mình gọi là tự sướng. Đôi lúc có người hỏi tại sao lại tham gia công việc vác tù và hàng tổng. Thực sự là tự cảm thấy rất vui khi tham gia một cái gì đó, cảm thấy vui khi sau những buổi softskill, hoặc gặp gỡ nói chuyện hỏi mọi người đã ngộ ra được gì chưa? Và chỉ là sự gật đầu hoặc mỉm cười là cảm thấy rất vui rồi.

Vài tháng với những thứ disturbed, toàn những thứ từ trên trời rơi xuống mà ta chả dự đoán được. Hình như mình bớt triết lý hơn. Tạm gác mớ vision sang một bên và ngoan ngoãn như một con cún. Cái khí thế học tập của thời US-guide giờ trở thành một ước mơ của mình. Giờ giá có Hà ruồi ở nhà chắc mình sẽ được motivate nhiều lắm. Một đứa hơi ỷ lại như mình vẫn cứ thích có ai đó đá cho một cái mạnh vào đầu thì mới tiến bộ được.

Hình như đã đến lúc phải lấy lại cái khí thế đó nếu k muốn trở thành một kẻ bỏ cuộc. Mình k quen với việc làm k đến nơi đến trốn. Đúng là đôi khi lặng lẽ làm cũng tốt nhưng đôi khi phải nói ra mới có động lực để làm.

Lại triết ly tẹo giống các bác con ech. Bài học vè làm volunteer đúng là đáng nhớ.

- K được launch bất  kể cái j mà k có back-up

- K phải tất cả mọi ngươi đều có thời gian làm volunteer nên tốt nhất là luôn phải giục giã thúc giục

- Khách hàng là người k dự đoán được và rất là bảo thủ và thiếu kiến thức nên phải học cách thuyết phục họ. Đặc biệt là k được bỏ cuộc

- Dù mình có nhiều khó khăn nhưng cái gì đã committed thì phải  thực hiệnđến cùng

yeah học cách làm người lớn thôi nào. Fighting nào! cố lên chứ! Mình k tin là k đánh gục được nó.  Hi sinh một vài thứđể có mọt vài thứ abc nào

Leave a Comment

05 Jan 2008

Năm mới đã sang và ta lại lớn lên một tuổi. Ngày trước ta tự lừa mình là em mới 22 tuổi, cái ngày trước là năm về trước thôi khi ta ngửa mặt nhìn lên bầu trời và bảo ta trẻ lắm mới có 22 thôi mà… Năm nay ta đã tự nhận mình 25? Ta thay đổi hay sao?

Ta hiểu thái độ k biết chính xác k (attitude)  là cái quan trọng nhất của con người, khi ta thay đổi cách nghĩ, ta thay đổi hành động và ngoan ngoãn tuân theo (obey) nó.

Ta đang muốn viết gì đây nhỉ? Ta muốn tả về một cánh đồng mơn man gió và có ta ở đó, ta nhảy nhót ta rong chơi… Ta là một đứa nhí nhố khoác trong mình cái áo nhiều màu nhưng ta thực sự k thế. Ta hiểu ta thế nào và ta mong ai đó có thể hiểu ta như thế? Ta k mong mình thay đổi, ta k mong mình chạy theo cái của người khác, ta k muốn ai đó thích ta vì ta là con chích chòe biết hót, là con công nhuộm sắc màu, là con cú lù khù hay vàng anh ríu rít… Ta biết ta là ta, ta có cá tính riêng của mình k sặc sỡ nhiều màu nhưng bởi vì đó là ta… Đừng mang ta trộn với những con chim con cú khác, đừng mong ta làm gì để hài lòng hoặc lấy lòng người khác… Ta vốn là ta và dù ta có khác người thì hãy tin là ta k thay đổi điều đó đâu…

Ta lại ngồi nói về cuộc sống của ta… Ta có một đứa bạn thân, rất thân nó xinh xắn và duyên dáng. Ta nhìn thấy ở cô sự thông cảm và yêu thương. Bạn ta yêu một người cũng là bạn của ta, cũng thân… Ta thấy ở họ sự yêu thương và chiều chuộng, ta mừng lắm nhưng ta luôn mong bạn thân của ta đừng suy nghĩ nhiều quá… Thực sự từ đáy lòng ta k thấy bạn ta có điểm gì là không ổn. Cái k ổn duy nhất là k tự tin và hay nhìn nhận mình… Ta nói bao nhiêu lần nhưng lần này ta hơi bực mình vì điều đó. Đôi lúc ta thấy bạn trai kia là người quá hạnh phúc khi có bạn ta thế mà bạn ta sao lại thiếu tự tin thế… Bạn của ta ơi, tự tin lên nào! Fighting chứ

Ôi ta chẳng biết phải làm thế nào? Nhưng ta là ta và đừng trộn ta với một ai khác, cũng đừng mong ta thay đổi vì một ai đó có hay chỉ là ta sống sao cho hợp lý hơn mà thôi.

C’est la vie mà nhỉ? Nào cố gắng lên, con đường dài phía trước đợi chờ ta… cuộc đời có bao lâu mà hững hờ chứ nhỉ?

*****************************

Ngày trước đi trên con đường Hoàng Diệu ta cảm nhận từ đó sự mênh mông của đất trời, sự thông thoáng của không gian có cây và gió có ta vi vút trên con đường. Mùa đông lạnh hơn khi ta đi trên vẫn con đường đó chỉ để thấy lạnh và lạnh. Rùng mình ta ngoắt đầu xe đi tiếp. Nó dẫn ta tời một nơi cũng đầy kỉ niệm là hồ Trúc Bạch với món đậu cay mà ta rất khoái trí. Ta bảo con đường mà ta đã đi qua cũng chẳng ít. Ta bảo là những kỉ niệm chắc ta sẽ giữ mãi cho mình.

Hà nội của mùa đông 3 năm về trước. Ta với bạn ta ngồi quạt ngô và xuýt xoa tại quán ngô của đứa bạn đã ở cùng. Hà nội năm đó sao mà rét. Nhớ những món quà noel được nhận là CDs của Secret Garden, của những cái kẹo mút chuộc lỗi hay hối lộ vì can tội mượn vở hoặc giận dỗi. Của những ngày rong ruổi đạp xe để mua quà cho đứa bạn khác. Của sự tích về chú ngựa sắt và đứa bạn cùng nhau sẻ chia…

Rồi những năm sau ta chẳng nhớ nữa cho đến năm nay… Mùa đông lạnh thật… ta đi trên đường vi vút gió… Mùa đông của một năm ta toàn đi một mình. Khá lâu ta quên cảm giác ngồi sau xe của một ai đó. Đã quen đi một mình mất rồi.

Mùa đông năm nay ta tạm biệt một đứa bạn đi xa, k xa mọi người, k xa nơi ta ở nhưng xa ta… Ta ghét sự im lặng, ta ghét nhắc lại mọi thứ và ta ghét bạn ta vì điều đó. Chẳng hiểu ai đã nghĩ gì chỉ biết sau tất cả chỉ cười. Nụ cười tự nhiên trở nên vô duyên hơn ta tưởng. Cười là gì khi chẳng bao h ta hiểu cái gì đằng sau nụ cười đó.

Thế giới rộng lớn nhưng k phải mọi chỗ đều dành cho ta đúng k?

Leave a Comment